Sinh Vật Huyền Bí (P1) : Ác Mộng Quỷ Hút Máu và Sự Tồn Tại của Bigfoot

    Hẳn là các bạn phải đồng ý với tôi rằng Harry Potter là một trong những cuốn sách kích thích trí tưởng tượng nhất mọi thời đại, không chỉ trẻ em mà cả người lớn cũng bị mê hoặc. Một thế giới pháp thuật quá kỳ ảo với bùa chú, thể thao, chủng tộc… và rất rất nhiều các yếu tố khác nữa. 

Vậy các bạn có bao giờ nghĩ rằng thế giới thực tại của loài người cũng có những nét hấp dẫn không kém gì thế giới phù thủy hay không? 

Chúng ta không có phép thuật, không có bùa chú, không có chổi bay… nhưng chúng ta có sinh vật huyền bí. 

Sinh vật huyền bí

Đúng vậy! Sinh vật huyền bí vẫn đang ngày ngày tồn tại trong thế giới con người, gây ra vô số cuộc tranh luận không hồi kết ở khắp mọi nơi. 

Không ai biết chúng thật sự là gì, chúng đến từ đâu, và tại sao chúng ta lại không bao giờ tìm thấy chúng? 

Quỷ Hút Máu và Dã Nhân BIGFOOT

    Sinh vật đầu tiên, là Chupacabra. Theo truyền thuyết cùng những mô tả phổ biến nhất, Chupacabra là quái vật có hình dáng giống kangaroo, răng nanh nhọn hoắt và hai mắt đỏ sọc như máu. 

Chupacabra 

Nhân chứng đầu tiên chạm mặt Chupacabra kể lại rằng, nó có 2 chân, cao từ 1,2 đến 1,5m và hàng gai nhọn chạy dọc suốt sống lưng. Chân tay nó thon dài, với cái đầu không giống bất cứ loài nào trên Trái Đất. 

Cách thức di chuyển của Chupacabra cũng hết sức kỳ lạ, con quái vật có những bước nhảy như kangaroo và phát ra mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi đặc trưng đó là công cụ để chúng làm cho con mồi của mình tê liệt, không thể giãy giụa hay kêu gào khi bị hút máu. 

Cũng có lúc Chupacabra thể hiện sức mạnh phi thường bằng việc kéo đổ cánh cửa sắt cao 5m để đột nhập vào chuồng gia súc săn mồi. 

    Tuy nhiên cách mô tả đôi khi không hoàn toàn trùng khớp nhau, có nhân chứng mô tả con thú trông tựa con kangaroo, thì những nhân chứng khác lại bảo chúng giống một con thỏ, một con chó, thậm chí một con dơi khổng lồ. Số khác thì khẳng định rằng, con quái vật hung tợn với cái lưỡi dài như lưỡi rắn, và còn có thể bay được. 

Cuộc tấn công đầu tiên được cho là do Chupacabra gây ra vào tháng 3 năm 1995 tại Puerto Rico. 

đàn gia súc bị tấn công

Trong cuộc tấn công này, 8 con dê đều chết một cách vô cùng kỳ lạ, mỗi con có 3 vết thương sâu trên ngực và bị hút máu từ tim. Con quái vật bí hiểm ấy đã giết chết hàng loạt gia súc của làng Canovanas và các vùng lân cận rồi hút sạch máu. 

Khi dân làng tìm thấy gia súc chết la liệt trên đồi, chúng chỉ còn là những cái xác trắng bệch. 

Theo kiểm nghiệm của bác sĩ thú y, có vẻ như toàn bộ máu đã bị hút cạn chỉ qua 1 hoặc 2 vết cắn rất nhỏ, đường kính từ 7-10 cm. 

Vài năm sau đó, nông dân ở vùng Tulancingo hẻo lánh thuộc Puerto Rico đã bị con quái vật tấn công và tàn sát toàn bộ số gia súc. 

Tương tự như trong cuộc tấn công đầu tiên, những con vật tại thị trấn này đều bị hút hết máu rồi bỏ xác lại ngay hiện trường, tất cả đều chết trong tư thế héo quắt, chỉ còn mỗi da bọc xương. 

Qua thời gian những vụ tấn công liên tục được ghi nhận ở nhiều vùng khác nhau của nước Mỹ, từ California, Texas, Miami cho đến Tucson, Arizona, thậm chí sang cả Mexico. 

Nổi tiếng nhất phải kể đến vụ tấn công xảy ra tại bang Miami, đàn gia súc 69 con của 1 nông dân thị trấn Sweetwater đã bị giết sạch chỉ trong vòng 1 đêm, tất cả đều có những vết cắn giống nhau trên cổ và đều bị hút cạn máu. 

Không chỉ ở Mỹ mà tại nước Nga, nhiều nông dân phải sống trong sự hoang mang sợ hãi. Họ đã kêu gọi các linh mục địa phương ban phước cho đàn gia súc của mình bởi nỗi lo sợ một quái thú hút máu huyền thoại đứng đằng sau một loạt những cuộc tấn công nhằm vào vật nuôi của họ. 

    Vậy con quái vật này thật sự có tồn tại hay không? Nguồn gốc của nó là gì? Và vì sao nó lại tàn bạo tới vậy? 

Có nhiều giả thiết được đặt ra để lý giải cho cái tên Chupacabra. Trước hết là về nguồn gốc, con vật bí hiểm được nói đến lần đầu ở Puerto Rico, những con gia súc bị cắn chết, đều có vết thương là một lỗ sâu hoắm cắm vào động mạch cổ, chứng tỏ cách sát hại của chúng là hút máu. 

Vì "nạn nhân" đa số là dê, nên con quái thú được gọi luôn là Chupacabras, có nghĩa là "Quỷ hút máu dê". 

Nhiều người nhận định, Chupacabra thực ra là một loài sói hoang, nhưng nhiều người lại cho rằng đó đích thực là một con quỷ hút máu. 

Có một lần người ta báo cáo rằng, quái vật Chupacabra đã bị xe tải chạy ngang qua đường cán chết. Một chuyên gia nghiên cứu động vật của Mỹ đã được mời đến nhưng ông này chỉ khẳng định, con thú mà người dân vùng Tulancingo tóm được chỉ là cáo xám chứ chẳng phải quỷ hút máu dê như người ta vẫn nói. 

ảnh chụp của người dân

Con cáo này bị ghẻ. Đó là nguyên nhân nó bị trụi hết lông và da đổi màu xám xịt. Cáo ghẻ rất dễ chết sau khi mắc bệnh vì vậy khả năng cao là con cáo này lúc bị đâm phải cũng đã rất yếu ớt. 

Thế nhưng khi đó người dân vùng này vẫn không tin đó là sự thật, họ vẫn tin vào sự tồn tại của Chupacabra. 

Một số ý kiến khẳng định rằng, Chupacabra chỉ là truyền thuyết đô thị, và sau đó trở nên phổ biến trên thế giới nhờ mạng internet. 

Trong 2 năm 1995 và 1996, có tới 200 đoàn khảo sát và đội săn đến Puerto Rico để bắt con quái thú nhưng không thu được kết quả. 

Một nhà nghiên cứu khẳng định rằng: "Vào giữa thập kỷ đầu của thế kỷ 21, tất cả những chuyện hoang đường người ta đều gọi chung là "Chupacabra", như con sói ghẻ lở đồng cỏ, xác con gấu trúc Mỹ kì dị,… kể cả những con cá chết khô ở Mexico, chẳng có chút liên quan gì đến Chupacabra". 

Hay nói một cách dễ hiểu hơn là chỉ cần một sinh vật nào đó khác lạ một chút người ta cũng mang cho nó cái danh xưng Chupacabra. 

Vào năm 2011, theo nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ thì Chupacabra thực ra chỉ là loài cáo bị mắc bệnh ghẻ. 

Để củng cố thêm cho khẳng định này, người ta đã lấy một số mẫu da của con thú còn rơi vãi khi tấn công gia súc để gửi đi xét nghiệm DNA. Và kết quả thì đã làm cho tất cả những ai tin vào Chupacabra thất vọng, các mẫu vật kia hoàn toàn bình thường không có gì đáng chú ý. 

Ngoài ra có nhiều khẳng định cho rằng, những con mà người ta nghi là Chupacabra đã được tìm thấy tại Mỹ, hầu hết ở Texas và New Mexico thực ra chỉ là những con chó, cáo và chó sói đồng cỏ bị mắc bệnh dại. 

    Vậy thì những vết thương trên hàng trăm con gia súc là do thứ gì gây ra? Tại sao một con cáo hay chó sói lại đi hút máu gia súc? Và tôi cũng không nghĩ rằng có người nông dân nào tự tay hy sinh cả gia tài của mình chỉ để dàn dựng một vụ việc gây chú ý. 

Những người tin vào UFO thì lại nghiêng về một giả thuyết còn điên rồ hơn nữa. Họ cho rằng Chupacabra có thể là một sinh vật ngoài hành tinh không có hình dạng người, hoặc là những vật nuôi mà người ngoài hành tinh mang theo đã trốn thoát ra khỏi một con tàu vũ trụ khi hạ cánh xuống Trái đất. 

Không phải ngẫu nhiên quân đội Mỹ thiết lập căn cứ bí mật Aresibo tại Puerto-Rico để kiểm chứng và theo dõi những cuộc thăm viếng bất thường từ ngoài trái đất. 

Vậy là dù có tin hay không tin vào sự tồn tại của Chupacabra, chúng ta vẫn phải thừa nhận đây là một bí ẩn chưa hề có câu trả lời thuyết phục. Nó xứng đáng được xếp hạng là một trong những sinh vật huyền bí đáng sợ nhất từng xuất hiện trong lịch sử loài người. 

    Nhắc tới sinh vật huyền bí mà không nói tới Bigfoot thì quả là một thiếu sót lớn. 

Bigfoot 

Tuy không nguy hiểm như Chupacabra nhưng xét về độ nổi tiếng thì chắc chắn là không cần so sánh quá nhiều để thấy được Bigfoot vượt trội hoàn toàn. 

Trong một thời gian rất dài, những câu chuyện về quái vật Bigfoot đã trở thành chủ đề nóng thu hút sự quan tâm đặc biệt của công chúng. 

Quái vật này được mô tả trong các báo cáo là một sinh vật như vượn lông, cao khoảng 2-3m, trọng lượng hơn 230 kg, và thân mình bao phủ dưới lớp lông màu nâu sẫm hoặc đen. 

Bigfoot thường rất mạnh mẽ, nhưng lại có mùi khó chịu. Những dấu chân khổng lồ được phát hiện to hơn nhiều lần so với chân người thường. Những người ủng hộ cho rằng chúng là một loài động vật ăn tạp và chủ yếu hoạt động về đêm. 

Trên thực tế có rất nhiều biến thể của Bigfoot trong những câu chuyện khắp mọi nơi trên thế giới. 

Ở dãy Himalaya, đó là Yeti, ở Canada nó tên là Sasquatch và ở phía tây bắc Hoa Kỳ, đó lại là Bigfoot. 

Như vậy có nghĩa là sinh vật này có nhiều chủng loại khác nhau, phân bố ở khắp mọi vùng đất, thích nghi với mọi môi trường sống phổ biến. 

    Tại thị trấn nhỏ Lebanon thuộc tiểu bang Tennessee – Hoa Kỳ, có tồn tại một bằng chứng 40 năm tuổi về sự tồn tại của Bigfoot khiến cho ai cũng phải sợ hãi khi chứng kiến. 

đầu được cho là của Bigfoot

Các bạn có tin được không, nó là một cái đầu kỳ dị với lớp lông trắng xóa bao phủ xung quanh được đặt trên cửa sổ của trung tâm đồ cổ Cuz ở quảng trường chính. 

Làn da màu xanh nước biển của nó lốm đốm những vệt đen như da rắn, phủ lên đôi gò má cao, khiến khuôn miệng không có môi trông càng quái dị. Thứ gần giống con người nhất trên cái đầu này chỉ có hàm răng. 

Cái đầu của sinh vật huyền bí này gắn với truyền thuyết địa phương có tên là "Quái vật trên đường quốc lộ", một câu chuyện ma nổi tiếng ở Tennessee, vẫn ám ảnh nhiều người cho đến ngày nay. 

    Theo những gì người dân địa phương kể lại, câu chuyện xảy ra vào một đêm muộn tháng 1 năm 1989, khi cặp tình nhân vụng trộm đang vội vã trở về nhà để tránh bị bạn đời phát hiện. 

Trong lúc rẽ vào một con đường tối, họ tông phải sinh vật kỳ dị nào đó mà họ không biết. Ban đầu, người đàn ông tưởng rằng mình đã đâm trúng một con nai hoặc gấu còn nhỏ. 

Thế nhưng, khi bước ra khỏi xe và đốt đuốc kiểm tra, anh ta phát hiện đó là một con vật không rõ giống loài, trên người đầy lông lá và chắc chắn đã chết. 

Để trấn an cô nhân tình, anh ta kéo thi thể vào lề đường, đưa người yêu về rồi quay lại nhà mình. Nhưng sau khi về nhà người đàn ông kia không tài nào ngủ được. Anh ta quyết định trở lại hiện trường để xử lý cái xác mình vừa tông phải. 

Biết rõ đó không phải người mà là động vật, người đàn ông dùng xẻng chặt đầu sinh vật bí ẩn, xúc lên và ném vào thùng xe, mang về nhà làm "chiến lợi phẩm". 

Sau đó, anh ta ném phần thân của quái vật vào huyệt, lấp đất lên rồi lái xe về thị trấn, ghé qua cửa cửa tiệm của một người chuyên nhồi xác động vật. 

    Không chỉ dừng lại ở những truyền thuyết địa phương, có rất nhiều bằng chứng về hình ảnh và video chạm trán với Bigfoot được quay lại, và lan truyền rộng rãi. 

Một trong số đó có thể kể đến đoạn phim ghi lại vào năm 1967 ở Bắc California bởi Roger Patterson và Bob Gimlin. Với một thời lượng không quá dài, chỉ 59,5 giây nhưng nó lại gây ra tranh cãi gay gắt về việc liệu đó là sự thật hay chỉ là được dàn dựng để thu hút sự chú ý. 


Đoạn phim đó được ghi lại vào lúc khoảng 13h ngày 20 tháng 10 năm 1967, khi cả 2 cưỡi ngựa đi qua Bluff Creek, California để săn tìm quái vật. 

Không biết nên nói là xui xẻo hay may mắn mà họ chạm trán sinh vật khổng lồ, lông lá đầy mình đang bước đi trên tuyết. 

Các bạn có thể dễ dàng nhận ra dáng đi của sinh vật này hoàn toàn bình thường, rất giống với con người. Nó không hề hoảng sợ hay tỏ ra khó chịu với những kẻ lạ mặt đang quan sát mình. Thậm chí là nó dường như đã ngoái đầu lại nhìn rồi mới bỏ đi vào rừng. 

    Chính cái sự quá rõ ràng lại làm người ta hoài nghi về tính xác thực của đoạn phim về Bigfoot. Nhiều người cho rằng, chẳng có động vật hoang dã nào lại bình tĩnh bước đi như vậy cả. 

Nhà thiết kế Phillip Morris đã lên tiếng tuyên bố rằng, chính ông đã bán cho Patterson bộ trang phục Bigfoot. 

Sau đó, một người đàn ông ở Yakima, Washington, tên là Bob Heironimus cũng tự nhận rằng đã được Patterson thuê để đóng giả Bigfoot. 

    Ngược lại, những người bênh vực như giáo sư Đại học Idaho, Jeffrey Meldrum lại lập luận rằng, tỷ lệ cơ thể và chi của quái vật Bigfoot trong đoạn phim của Patterson rất chân thực, không thể giả mạo. 

Dù hầu hết các báo cáo nhìn thấy Bigfoot diễn ra ở Bờ Tây nước Mỹ nhưng một số cuộc chạm trán thú vị nhất lại xảy ra ở Pennsylvania. 

Tài liệu đầu tiên ghi chép về quái vật Bigfoot xuất hiện ở Pennsylvania có từ năm 1858. 

Một số nhân chứng tuyên bố đã nhìn thấy sinh vật khổng lồ trông giống “một người đàn ông nhưng cơ thể phủ đầy lông như gấu”. 

Sự kiện chấn động nhất xảy ra vào ngày 26 tháng 10 năm 1980 khi người dân ở thị trấn Conemaugh, Johnstown lần đầu tiên phát hiện ra những vết chân khổng lồ in trong bùn. Đặc biệt bàn chân có tới 6 ngón và vết chân phải cách vết chân trái tới 2,4 mét. 

dấu chân được tìm thấy 1980

Các chủ nhà gần đó cho biết thêm rằng, họ đã ngửi thấy mùi hôi thối lạ thường cũng như nghe những tiếng động kỳ lạ vào đêm hôm trước khi những vết chân khổng lồ được phát hiện. 

Thêm một trường hợp nổi tiếng khác đó là cuộc chạm trán của Paul Freeman - nhân viên tuần tra Mỹ với quái vật Bigfoot huyền thoại vào năm 1982. 

Ông đã sốc khi phát hiện dấu chân của quái vật xung quanh dãy núi Blue Mountains gần Walla Walla, bang Washington. 

thạch cao dấu chân

Không mang theo máy ảnh, Freeman đã dùng thạch cao đổ vào vết chân lạ. Sau khi mang khuôn đúc thạch cao dấu chân của quái vật huyền thoại trở về, nó đã gây xôn xao dư luận suốt một thời gian dài. 

    Nhà nghiên cứu Grover Krantz thuộc ĐH Washington cho rằng, đây có thể là dấu chân của Bigfoot do khuôn đúc có cả các đường mạch máu và vết hằn trên da. 

Nếu đây là đồ giả mạo, làm sao một nhân viên tuần tra bình thường có thể tái tạo tỉ mỉ những chi tiết nhỏ tới như vậy? Thậm chí ngay cả với một nghệ nhân chuyên nghiệp, tái tạo các mạch máu, hay nếp nhăn trên da một mô hình cũng là việc không hề dễ dàng. 

Điều này khiến cho ngay cả các nhà khoa học cũng không dám nói rằng, Freeman đã làm giả bằng chứng. 

    Hơn một thập kỷ sau, Freeman thậm chí còn có phát hiện chấn động hơn. Trong một chuyến đi bộ xuyên rừng vào năm 1994, ông bắt gặp cảnh giống như 2 Bigfoot đang chăm sóc con cái của chúng. 

Lần này, Freeman mang theo máy quay nhưng đoạn video ông ghi lại bị rung và khá mờ. Vì vậy độ thuyết phục của nó cũng không cao hơn đoạn phim của Pattinson và Gimli là bao. 

    Sự bí ẩn của quái vật Bigfoot không chỉ dừng lại ở đây. Một biến thể khác, góp phần không nhỏ vào sự nổi tiếng của sinh vật này nói chung, không gì khác ngoài người tuyết Yeti. 

Hiểu theo cách đơn giản thì Yeti là một biến thể của Bigfoot - một sinh vật huyền bí, khổng lồ tại khu vực dãy núi lạnh giá và một vài vùng núi phương Bắc. 

Theo miêu tả, Yeti sống nhiều nhất tại khu vực núi Himalaya của cao nguyên Tây Tạng, Nepal và Bhutan. 

yeti

Sinh vật này mang hình dáng giống vượn, to lớn hơn người thường, có chiều cao tới 2 mét. 

Câu chuyện về Yeti được truyền bá đến phương Tây vào thế kỷ 19. Nhiều đồn đoán được dấy lên, Yeti chính là tổ tiên của loài người. Thậm chí, có ý kiến chỉ ra, nó có thể là thành viên còn sống sót của một loài người đã tuyệt chủng, sống lẩn khuất mà khoa học vẫn chưa biết tới. 

Trong suốt thế kỷ 20, các thợ săn, nhà thám hiểm, nhà nghiên cứu đến từ trời Tây đã sục sạo khắp dãy núi Himalaya để tìm kiếm sinh vật bí ẩn này. 

    Năm 1951, nhà leo núi người Anh Eric Shipton đã chụp được nhiều dấu chân khổng lồ trên tuyết tại Everest và được cho là những bằng chứng cho thấy Yeti có tồn tại. 

dấu chân của yeti được tìm thấy

Sau đó, người ta lại tiếp tục truy tìm và phát hiện thấy nhiều mẫu lông, xương, răng, da tại khu vực núi cao Himalaya. 

Những mẫu vật này được coi là bằng chứng then chốt để giải mã sự tồn tại của người tuyết hiếm gặp ở châu Á. 

Dấu chân này thật sự là gì? Chưa bao giờ chúng ta có nhiều cơ sở thế này để khám phá ra sự thật về Bigfoot hay Yeti. 

    Vậy tại sao chúng ta lại không cùng nhau bàn một chút về sự tồn tại của Bigfoot dưới góc độ khoa học? 

Trước hết là về mặt di truyền học. Như chúng ta đã cùng thống nhất với nhau ở phần trên thì Bigfoot không chỉ là một loài. Chúng phân bố ở khắp mọi nơi với nhiều những biến thể khác nhau, thích nghi ở các vùng khí hậu khác nhau trên Trái Đất. 

Như vậy thì không thể chỉ có một mà cần phải có hàng chục ngàn những sinh vật như vậy để đảm bảo đủ sự đa dạng di truyền và duy trì loài. Với rất nhiều trong số chúng, chắc chắn sẽ có ít nhất một số bị giết bởi thợ săn, bị chết do bệnh tật hoặc tuổi già. 

Tuy nhiên không có xác chết, xương hoặc bất cứ điều gì khác được tìm thấy. 

    Trong cuốn sách "Dấu chân lớn" của mình, nhà nghiên cứu kỳ cựu Grover Krantz đã thảo luận về những dấu vết được cho là tóc, phân, vết trầy da và máu của Bigfoot. 

Tuy nhiên, không một nhà khoa học nào có thể đưa ra lời khẳng định cho việc này. 

    Quay trở lại với những mẫu vật được tìm thấy tại Himalaya thì vào năm 2017 các nhà nghiên cứu đến từ Đại học Buffalo, New York, Hoa Kỳ đã tiến hành phân tích ADN từ các mẫu vật nổi tiếng nhất được cho là của Yeti. 

Kết quả họ thu được có tới 8 mẫu vật được phát hiện ở núi Himalaya đều có nguồn gốc từ gấu nâu. Chỉ có một mẫu vật duy nhất là của loài chó. 

Và thế là các nhà khoa học đã có cơ sở để tin rằng sự tồn tại của người tuyết khổng lồ Yeti thực chất chỉ là một loài gấu nâu Himalaya, không phải vượn, cũng không phải người, càng không phải tổ tiên của con người, như những nhầm tưởng trong suốt nhiều thế kỷ qua. 

    Tưởng chừng như tranh cãi về quái vật Bigfoot cũng khép lại từ đây, nhưng bất ngờ thay không lâu sau đã có người chỉ ra sai sót trong kết quả nghiên cứu trước đó. 

Một nhóm nhà sinh vật học khác đã tiến hành phân tích ADN để kiểm chứng các tuyên bố rằng, những mẫu lông nghi của Yeti dường như thuộc về một loài gấu chưa từng được khoa học biết đến. 

Họ phát hiện, ADN trong các mẫu lông đã bị suy biến đến mức không thể quy chúng cho bất kỳ loại gấu cụ thể nào. 

    Theo báo cáo nghiên cứu mới nhất trên tạp chí ZooKeys, năm 2014, giáo sư Bryan Sykes, một nhà di truyền học thuộc Đại học Oxford khám phá ra rằng, ADN trích lấy từ 2 mẫu lông "Yeti" trên dãy núi Himalaya trùng khớp 100% với một mẫu hóa thạch gấu vùng cực 40.000 năm tuổi, nhưng không khớp với các loài gấu vùng cực thời hiện đại. 

Tuy nhiên, các phân tích sau đó của nhóm nghiên cứu đến từ Đại học Copenhagen chỉ ra rằng, mẫu lông không thuộc về một con gấu vùng cực. 

Trong khi đó, giáo sư Sykes và các cộng sự nhất quyết, những mẫu lông đó chắc chắn có nguồn gốc từ một loài gấu chưa từng được biết đến, đang sinh trưởng ở Himalaya. 

Việc thiếu bằng chứng thuyết phục vẫn không làm giảm đi sự hy vọng của những người mong chờ sự tồn tại của Bigfoot. 

Biscardi kêu gọi vốn thành lập cty chuyên bắt bigfoot

Những báo cáo không có căn cứ, những hình ảnh mờ ảo, những mẫu tóc không có kết luận hay những dấu chân lạ… là tất cả những gì họ cần cho tới khi có được bằng chứng tốt hơn. 

Họ sẽ tiếp tục tìm kiếm để chứng minh Bigfoot đang đâu đó ngoài kia.

1 Nhận xét

  1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn